Cẩm Tâm Tú Khẩu . Chương mở đầu
Điều ta cần giữ lại giữa đô thị là một nhịp thở.
Thiên nhiên,
Con người,
Đô thị,
ta vẫn thường đặt chúng ở những phía đối lập.
Một bên là chậm rãi. Một bên là chuyển động.
Một bên là những điều được làm bằng tay. Một bên là nhịp sống đang ngày càng nhanh.
Đôi lúc, ta tự đặt mình ở vị trí "cần phải chọn".
Nhưng, điều ta cần,
Chỉ là giữ lại một nhịp thở, giữa tất cả những chuyển động ấy.
Không cần phải đi tìm một khoảng yên ở xa.
Chỉ một chút nắng trên tường, một chiếc áo đủ nhẹ để quên rằng mình đang mặc nó, một đường kim đi chậm trên mặt vải, cũng đã đủ.
“Mơ” bắt đầu từ nhịp thở đó.
Chương mở đầu của Cẩm Tâm Tú Khẩu, hành trình Hity xây dựng để những giá trị thủ công Việt Nam không chỉ được bảo tồn, mà tiếp tục có một đời sống mới trong nhịp thở đương đại.
"Mơ" không mơ về một nơi khác,
"Mơ" không tạo nên khu vườn để trốn khỏi thành phố,
"Mơ" không mở lời mời gọi người phụ nữ rời khỏi nhịp sống hiện tại để tìm về một đời sống chậm hơn.
"Mơ" chỉ đặt một câu hỏi giản dị hơn: Liệu ta có thể luôn thở trong hơi thở của chính mình, ngay trong đời sống đang chuyển động rất nhanh?
Một khu vườn không cần hiện diện
"Mơ" được bắt đầu trên nền linen trắng.
Một chiếc áo sơ mi với phom dáng quen thuộc, không cố ý gây ấn tượng ngay từ cái nhìn đầu tiên, không cố trở thành một món đồ chỉ dành cho những dịp đặc biệt.
"Mơ" để đi làm, đi qua một ngày dài, ra phố khi chiều xuống, hay đơn giản là một sáng cuối tuần không có lịch trình.
"Mơ" mang đến những tấm áo giữ lại đủ khoảng trống để người mặc có thể sống cùng nó theo hơi thở của riêng mình.
Đẹp không nhất thiết phải được cất dành.
Đẹp là điều ta mặc vào mỗi buổi sáng mà không cần suy nghĩ nhiều.
Nhưng càng mặc, ta càng nhận ra nó đã được tính toán kỹ lưỡng.
Ta thường nghĩ về bình yên như một địa điểm: Một ngôi nhà xa thành phố. Một khu vườn. Một vùng biển. Một nơi không có tiếng xe và lịch làm việc.
Nhưng đời sống không phải lúc nào cũng cho phép ta rời đi.
Và có lẽ ta cũng không cần phải rời đi.
Một khoảng bóng cây trên tường có thể xuất hiện ngay giữa thành phố.
Một đường thêu có thể nhắc ta về thiên nhiên mà không cần đưa ta vào một khu vườn.
Một chiếc áo được làm chậm có thể nhắc ta rằng không phải mọi thứ trong đời đều cần được làm thật nhanh.
"Mơ" không gợi đến nơi ta đi đến để tìm bình yên.
"Mơ" là cách một chút bình yên được mang theo vào đời sống.
“Mơ”, một khoảng bình yên ta không cần rời khỏi thành phố mới có thể tìm thấy.
"Mơ" cũng không chỉ nói về một chiếc áo.
"Mơ" mở ra cách chúng ta lựa chọn những thứ sẽ ở lại cùng mình lâu hơn.
Trong một thế giới có quá nhiều sản phẩm được tạo ra để nhanh chóng bị thay thế, một món đồ được làm bằng thời gian mang một ý nghĩa khác: Ta bắt đầu nhìn vào nó lâu hơn, chạm vào nó lâu hơn, hiểu người đã làm ra nó.
Và có thể sử dụng nó lâu hơn.
Đó là một cách khác để nghĩ về sự bền vững.
Không chỉ là một chất liệu tốt hơn.
Không chỉ là một quy trình tốt hơn.
Mà là tạo ra những món đồ đủ có ý nghĩa để ta muốn giữ chúng lại.
Một chiếc áo linen trắng, vài nhành hoa, một cánh bướm, những đường chỉ được thêu bằng đôi bàn tay.
Không phủ kín mặt vải. Không cố vẽ đầy một khu vườn.
Một vài đường kim. Một chút màu. Một khoảng trắng được giữ lại, để dành không gian cho những đường thêu thở.
Một khu vườn cũng vậy,
Không cần trăm hoa nở rộ ở mọi nơi mới có thể tồn tại.
Đôi khi, chỉ một chiếc bóng của tán cây trên bức tường, cũng đủ để ta nhớ rằng bên ngoài vẫn có một thế giới đang sống.
Mơ không tái tạo một khu vườn.
Mơ giữ lại dấu vết của một khu vườn.
Thời gian được nhìn thấy bằng đôi tay
Ta đang sống trong một thế giới có thể tạo ra một hình ảnh trong vài giây, một thiết kế trong vài phút, một xu hướng trong vài ngày.
Nhưng càng đi nhanh, con người càng bắt đầu nhận ra giá trị của những thứ không thể được làm nhanh.
Thêu tay là một trong số đó.
Một đường kim không thể bị ép nhanh hơn đôi tay,
Một nghệ nhân không thể bỏ qua sự tập trung cần thiết để theo một đường nét, chuyển màu chỉ, giữ độ căng của mặt vải và hoàn thành từng chi tiết nhỏ.
Thời gian không nằm phía sau tác phẩm.
Thời gian nằm ngay trong tác phẩm.
Trong "Mơ", mỗi đường chỉ là một đơn vị của thời gian,
Mỗi khoảng trắng là một khoảng nghỉ,
Mỗi sai khác rất nhỏ giữa những mũi thêu là chứng tích sống động của tác phẩm đã đi qua bàn tay của một con người.
Có một cách nhìn quen thuộc: thủ công thuộc về quá khứ, thời trang hiện đại thuộc về tương lai.
"Mơ" không nhìn như vậy.
Một chiếc áo linen với đường thêu tay hoàn toàn có thể bước vào một văn phòng đương đại, đi cùng quần âu, đi cùng denim, xuất hiện trong một cuộc gặp, một hiệu sách, một buổi chiều đi bộ qua thành phố.
Bởi điều làm nên tính đương đại của một sản phẩm không nằm ở việc nó được làm bằng máy hay bằng tay, mà nằm ở cách nó sống trong hiện tại.
Mà nằm ở cách nó sống trong hiện tại.
Thủ công không cần được đóng khung để trở nên có giá trị.
Thủ công cần được mặc. Cần được chạm vào. Cần đi qua những ngày bình thường.
Và cần có cơ hội thay đổi cùng người sử dụng nó.
Đó cũng là điều “Mơ” muốn nhắc ta.
Giữa một đời sống luôn thúc ta đi nhanh hơn,
vẫn có những vẻ đẹp chỉ xuất hiện, khi ta chịu đi chậm lại một chút.
Để nhìn.
Để chạm.
Để mặc.
Để sống.
Thiên nhiên không đối lập với đô thị;
Thủ công không đối lập với hiện đại;
Một người phụ nữ không cần rời khỏi nhịp sống của mình để sống chậm.
Cẩm Tâm Tú Khẩu
“Mơ” không bắt đầu từ ý tưởng thiết kế.
"Mơ" bắt đầu từ con người.
Một cuộc gặp giữa Hity và những nghệ nhân – chị Ty Trang, nhà sáng lập của Hity và chị Thu Vân từ An Phước, Bến Tre – những người vẫn giữ nhịp làm nghề bằng tay, tình yêu nghề bằng cả thân tâm trí, trong một thế giới ngày càng quen với máy móc và tốc độ
Những hình thái thực vật trong Mơ bắt nguồn từ những nét họa lấy cảm hứng từ khu vườn của họa sĩ Leo dành tặng cho Hity. Nhưng khi bước lên mặt vải, khu vườn ấy không còn là một không gian hoàn chỉnh. Nó được thu nhỏ, được tiết chế, được chuyển thành những mảng màu và đường chỉ.
Một bảng màu nhiệt đới nhưng dịu lại, như ánh sáng đã đi qua một lớp lá,
Một nhành cây chỉ xuất hiện ở góc tay áo,
Một bông hoa nằm giữa khoảng trắng,
Một đường cong của thân cây được giữ lại bằng vài mũi chỉ.
Thiên nhiên được gợi ra, không muôn sắc hình.
Và chính sự thiếu vắng ấy, tạo nên khoảng trống để thở.
Đằng sau những đường thêu ấy, là thời gian của người nghệ nhân.
Là những nét hoạ lấy cảm hứng từ khu vườn của hoạ sĩ Leo dành riêng cho Hity.
Là bảng phối màu nhiệt đới dịu mát ôm ấp tâm hồn,
Là bàn tay của chị Thu Vân từ An Phước, Bến Tre, chị Ty Trang từ Nha Trang, Khánh Hòa,
và những giờ làm việc dốc hết tâm trí, mà máy móc không thể thay thế.
Mơ vì thế không phải câu chuyện về việc đưa một kỹ thuật cũ vào một chiếc áo mới.
Đó là một cuộc chuyển dịch.
Giữ lại kỹ thuật. Giữ lại bàn tay. Giữ lại thời gian.
Nhưng đưa tất cả vào một đời sống khác.
Không đóng trong tủ kính trưng bày. Không bất động trong một không gian được dựng lên để minh họa cho truyền thống.
"Mơ" sống trên cơ thể một người phụ nữ đang đi làm, đang gặp gỡ, đang sống giữa thành phố hôm nay.
Đó cũng là cách một di sản tiếp tục tồn tại: khi nó còn được sử dụng.
Và giữa tất cả những chuyển động của đời sống, có lẽ điều ta cần giữ lại, chỉ là
một nhịp thở
0 nhận xét